THƠ ĐƯỜNG LUẬT VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI – THI CẢO MAI HIÊN 1 – phần 10

 

GIỌT NƯỚC UYÊN NGUYÊN

 

Này hỡi uyên nguyên giọt nước trong

Khỏa thân chi chạnh sớm mai hồng

Chèo quên gác mái khua dòng cạn

Thuyền lỡ buông sào châm bến nông

Gối hạc chờ người lay giấc đá

Khe mây đợi nước gội tâm đồng

Nói yêu sợ gió chia nguồn cảm

Câm nín đành đau lá giữa sông…

 

Phan Thành Minh

 

*****

 

PHẬN

 

Nặng gánh tang bồng với thế gian

Đường mây lỡ vận phải lo toan

Vườn trăng rức gió lay nguồn cảm

Gác điệp rưng mây quặn tiếng đàn

Ngàn dặm hữu duyên thường tác ngộ

Nửa lời vô cảm cũng chia tan

Rượu suông có mấy ai tri kỷ

Thơ phú còn đau chuyện đá vàng.

 

Phan Thành Minh

 

*****

 

TÌNH THƠ

 

Sơn hà xã tắc nặng hai vai

Cũng chí tang bồng cũng chí trai

Thơ phú đầy vơi ngày bĩ cực

Văn chương chìm nổi phút yên lai

Đã hay áo bạc còn sương gió

Mới biết tình đen hẫng sắc tài

Lều chõng bút nghiên buồn hoạn lộ

Mơ gì nắng thắm lóa hoàng mai.

 

Phan Thành Minh

 

*****

 

ĐẠP XE

 

Một con thiết mã gắn hai yên

Chàng trước nàng sau thỏa ước nguyền

Gái duỗi chân quỳnh xoe mắt ngọc

Trai còng lưng báo múa tay chuyên

Mát lòng nương tử khi phơi áo

Ấm dạ anh hùng lúc đảo phiên

Mưa nắng bão bùng chi quản ngại

Trầy tay lả gối vẫn luôn ghiền.

 

Phan Thành Minh

 

*****

 

 

KIM BẰNG TƯƠNG NGỘ

Tặng Thái Thanh Nguyên

 

Một làn phong nhụy nõn hương thơ

Chớp lửa kim bằng lóa mối tơ

Nghiên ngọc vơi đầy ngày hạnh ngộ

Bút loan cong khuyết tối mong chờ

Giang hồ lỡ bước bên thềm đợi

Hảo hán sa tình cuối nẻo mơ

Vẫn biết đường đời muôn lối dại

Nỗi quyên ai oán gió trăng hờ.

 

10.11.05

Phan Thành Minh

 

*****

 

NỖI NIỀM LY XỨ

 

Khép mắt hoàng hôn tím nỗi nhà

Chạnh niềm cô phụ quặn lòng ta

Sầu thu ai oán câu ly biệt

Nhớ bạn tương tư khúc hiệp hòa

Dặm liễu u hoài cơn nắng trớ

Rừng thông đau đáu cánh sương sa

Chiều nghiêng về phía cung đàn lạnh

Bướm lá buồn hiu dưới nguyệt tà.

 

2005

Phan Thành Minh

 

*****

 

CHỜ ĐỢI …!

Họa thơ Anh Thảng

 

Đêm nay có phải em về không ?

Anh vẫn ngồi đây, ngắm đóa hồng

Chén rượu còn nguyên bao nỗi nhớ

Vần thơ chưa trọn những niềm mong

Song thưa mỏi đợi vòng tay ấm

Ngỏ khép mòn trông ánh mắt nồng

Chẳng biết bao giờ chung lối cũ

Cho cành yêu nở ngát đầy bông.

 

Nguyễn Một

 

*****

 

NGÀN NĂM VĂN MIẾU

Họa Khảo cổ thành Thăng Long

 

Bao năm Văn Miếu vẫn nằm đây

Ghi dấu cha ông những tháng ngày

Đền cũ uy nghi – lưu chốn đó

Dấu xưa lừng lẫy – đọng nơi nầy

Nguyện cùng đất nước Thăng Long dậy…

Thề với non sông Phù Đổng bay…

Tổ quốc vươn lên từng tấc đất

Cho dù bão tố chẳng lung lay…

 

Hà Nội 2004

Nguyễn Một

 

*****

 

CHIỀU XƯA

 

Chiều buông nắng rụng – gió mơ hoang

Hỏi liễu vì ai – mãi thở than

Ngõ trúc chờ ong – ong chẳng đến

Vườn cau đợi bướm – bướm không sang

Trăng xưa một bóng, quyên tìm bạn

Lối cũ từng đêm, cuốc gọi đàn

Có phải ngày nao mùa lá rụng !

Người đi dứt bỏ chuyến đò ngang…

 

Nguyễn Một

 

*****

 

THAO THỨC

Họa “Thức đêm” T.Y.T

 

Sương lạnh từng đêm vẫn trải đều

Bên thềm lặng lẽ lá thu gieo

Tình xa nhắn bạn – lời quyên gọi

Bờ vắng ôm đàn – tiếng dế reo

Ngoài ngõ trăng buông, thương luyến đọng

Trong phòng thơ đọc, nhớ về theo

Sao ai cũng giống ai không ngủ…?

Góp cả canh dài… chỉ bấy nhiêu !

 

Hà Nội 2004

Nguyễn Một

 

*****

 

CHIỀU TRUNG THU

 

Du sơn du thủy ngút tầm xa

Sao lặng dòng Thương ánh nguyệt tà

Cửa gió thông reo thành sóng nhạc

Khung trời én liệng hóa tình ca

Hoa mơ tím sắc xuân ùa đến

Đồi úp nghiêng chiều nắng vắt qua

Mùa dẻ trắng trời ong lấy mật

Ngọt ngào ý vị đọng hồn hoa.

 

Nguyễn Thị Việt Nga

 

*****

 

GÁNH QUÊ

Tặng Hoàng Hùng

 

Gánh nước sông quê tưới ruộng nhà

Gánh đời mặn nhạt vị phù sa

Bước chân cao thấp bao lần trượt

Con dốc hao gầy mấy bận qua

Vị ngọt chắt chiu dòng nhựa đắng

Vai trần sóng sánh quãng đường xa

Bến quê trăng đậu đêm thơm dịu

Gánh cả sao trời đem tưới hoa.

 

Nguyễn Thị Việt Nga

 

*****

 

KIẾP NGƯỜI

 

Nhìn lá vàng phai lặng lẽ rơi

Chạnh lòng trắc ẩn tỏ đôi lời

Hương thơm ngào ngạt ong mê mẩn

Hoa đẹp dịu dàng bướm lả lơi

Tuổi tác già nua thân ốm yếu

Tháng ngày vất vả sắc tàn vơi

Tre già măng mọc lưu truyền thống

Sinh ký tử quy số kiếp người.

 

Trương Minh Ngọc

 

*****

 

TÂN XUÂN KHAI BÚT

 

Tân niên khai bút hỉ nghinh Xuân

Thỉnh thượng Đông quân giáng hạ trần

Phước lộc thọ cầu chung đắc mãn

Tài danh vận đáo liễu tùng phân

Lai môn kiến tại dinh tiền náo

Nhập thất khan trung cảnh nội nhàn

Bằng hữu kim Xuân hà xứ thị !

Khuynh bôi tận tửu tưởng tri âm.

 

Bình Nguyên Trần Tấn Sính

 

 

Tự dịch:

KHAI BÚT ĐẦU NĂM

 

Đầu năm khai bút đón mừng Xuân

Kính rước Chúa Xuân xuống cõi trần

Phước – lộc – thọ cầu chung trọn khắp

Tài – danh – vận ước vẹn toàn phần

Đến thềm tựa cửa trông vui nhộn

Vào sảnh ngâm thơ thấy rỗi nhàn

Bè bạn Xuân nay đâu chẳng rõ

Rượu tàn nghiêng chén nhớ tri âm.

 

Bình Nguyên Trần Tấn Sính

 

*****

 

NỬA MẢNH TRĂNG THỀ

Viết cho VTKH

 

Muộn rồi, thương nhớ nữa mà chi

Tình dở dang, thôi ước hẹn gì

Áo đã nhuộm màu hương dĩ vãng

Lòng còn vương ngấn lệ chia ly

Tóc hoa lịm gió ngày tan biệt

Tuổi ngọc hoen sương buổi dậy thì

Vằng vặc canh khuya vàng nửa mảnh

Trăng thề nguyên bóng ngậm mùa đi.

 

Bình Nguyên Trần Tấn Sính

 

*****

 

NGŨ HÀNH SƠN

 

Nước non khéo tạo giữa thiên nhiên

Một cụm năm hòn núi đứng riêng

Sườn vách cheo leo khe suối biếc

Hố hang thăm thẳm động đền thiêng

Bồng lai – ngày ấy nên chăng cảnh ?

Cực lạc – nơi đây có phải miền ?

Sơn thủy hữu tình đời thắm đạo

Cõi nhân cảm khách – cõi tâm thiền.

 

Bình Nguyên Trần Tấn Sính

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s