THƠ ĐƯỜNG LUẬT VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI – THI CẢO MAI HIÊN 1 – phần 16

TỰ TẠI

Họa thơ Duy Tiến

 

Vốc sợi mây đời rải xuống xuân

Mộng mơ rủ nắng ghẹo trăng tuần

Tứ kim vin đá giăng ghềnh núi

Bút thủy chờ sương quyện gót chân

Biển mặn tri âm vừa ngót xóm

Sóng cuồng tri kỷ độ chừng sân

Khuyết bồi ươm đủ mầm chân thiện

Phong nguyệt riêng ta chuốc cạn vần.

 

1.2005

Ngọc Tuyết

 

*****

 

AI TRÁCH HỜN AI

Cảm họa thơ Hoàng Duyên

 

Biển mênh mông sóng dỗi bờ rồi

Giọt cát vàng buông sợi nhỡ thôi

Nhớ mãi nhớ sâu màu giấc mộng

Thương nhiều thương lạnh cánh hoa đời

Cũng đành gió vách lừa đôi lứa

Bởi chạnh trăng thềm trốn mấy nơi

Cầu Quạ sông Ngân ai nở trách

Tình thu khêu gợi thấm thêm lời.

 

12.2004

Ngọc Tuyết

 

*****

 

HOANG LẠNH

 

Kỷ niệm mịt mùng ủ đá say

Nằm trên đất lạnh cát chiều bay

Sương phơi bến vắng phong bờ mộng

Mưa rắc bờ xa lấp nẻo mây

Trần thế lao xao dòng buốt giá

Duyên tình man mác ngả cuồng quay

Lặng hồn dấu cũ mòn thao thức

Tóc điểm miền xưa ấp nắng phai.

 

2.2005

Ngọc Tuyết

 

*****

 

KHÚC SẦU

 

Chén hẹn câu hò khúc nhạc bay

Nắng hồng bảng lảng ghé vườn mai

Đông xưa hiu quạnh quanh bờ nhớ

Xuân mới buồn tênh cạnh lá phai

Mưa lấp thân bèo sương ngậm khói

Gió vùi bóng liễu nguyệt vờn mây

Hoài trong sóng mắt tình vời vợi

Mấy độ hoa vàng rắc cỏ khuây.

 

3.2000

Ngọc Tuyết

 

*****

 

TUẦN CHÂU HOA ĐẢO

 

Nguyệt quế huy hoàng đảo nhỏ xinh

Phượng hồng khoe dáng tắm bình minh

Hoàng lan nhuộm sắc công viên quý

Hàm tiếu đưa hương mặt biển xanh

Khóm trúc la đà hoa lấp lánh

Nhành mai run rẩy nụ lung linh

Đào phai mận trắng vì trăng đấy

Sen ngỏ Tuần Châu liễu rủ mành.

 

2004

Khiếu Văn Ước

 

*****

 

VẪN

 

Vẫn lưu luyến mãi sắc thầm vương

Vẫn chặt lòng son đỏ hải đường

Vẫn quý thu sang vàng cúc nắng

Vẫn yêu đông lại trắng mai sương

Vẫn xuân mời mọc hồng đào quất

Vẫn hạ nâng niu phượng lựu hường

Vẫn sáo yến oanh lầu gác mộc

Vẫn hoa thơ cảnh ắp đoài phương.

 

Khiếu Văn Ước

 

*****

 

LỖI HẸN

 

Gửi nón bài thơ vẹn mối mai

Chung tình liên lai hẹn thanh mai

Ước mong mãi tưởng trăm năm nghĩa

Nhung nhớ đa mang vạn sớm mai

Lữ thứ lờ mờ xiêu quán dốc

Trang đài u uẩn đợi sân mai

Thiên duyên thành bại đau nhân ái

Lạc điệu trần ai lỗi hẹn ! mai.

 

2004

Khiếu Văn Ước

 

*****

 

MỘT KHÚC TÂM TÌNH

Tặng Thái Thanh Nguyên

 

Lặng lẽ sá chi nỗi đoạn trường

Chân trời mảnh rách vá màn sương

Sóng cuồng đếm lá giao bờ bụi

Gió nhẹ lùa mây động tứ phương

Phiêu bạt du trần tìm tác phẩm

Bôn ba chỉnh thể giữ cương thường

Đường thi trải rộng câu tình tứ

Óng mượt kén tằm dệt chín thương.

 

2004

Khiếu Văn Ước

 

*****

 

CẢNH LY BÔI

Họa thơ Thái Thanh Nguyên

 

Nhớ bạn buồn trông kéo ghế ngồi

Tứ phương tàn cuộc chén ly bôi

Tình thương lắm kẻ thân còn một

Thơ họa trễ kỳ phận lẻ đôi

An ủi lỡ thời do số hẩm

Ưu tư thất thế mấy ai tài

Mây ngàn hạc nội chiều tung cánh

Ngó én chờ xuân mỉm miệng cười.

 

Mai Văn Vân

 

*****

NÉT THẮM HOA TIÊN

 

Nét thắm hoa tiên bóng hải đường

Hương nồng tỏa ngát đẹp tinh sương

Vườn xuân thơ mộng đầy cảnh sắc

Ngõ ý thanh tao khác thế thường

Bút ngọc chọn vần xây pháp cú

Lời châu cân tứ dựng đề chương

Văn phong lắng điệu xuôi dòng chảy

Cung nhạc thiên ba vững mệnh trường.

 

Mai Văn Vân

 

*****

 

CHIỀU HOÀNG HÔN

 

Sương lạnh chiều tà cảnh quạnh hiu

Thương đời tha thiết gợi tim yêu

Nông phu chất phác vui đồng lúa

Non nước thanh tao thỏa kiếp tiều

Hạt nội nhạn bay về tổ ấm

Chân trời ác xế phủ cô liêu

Hồn thơ lơ lửng vầng trăng hiện

Gió đẩy đưa mây trĩu cánh diều.

 

Mai Văn Vân

 

*****

 

BỐN MÙA LIÊN HOÀN KHÚC CỦA NGÔ VĂN VÂN

XUÂN

 

Biết bạn tâm giao bận việc nhà

Gốc đào đã nở mấy mùa hoa

Em đi đếm nhớ – mưa tầm tã

Anh ở đong thương – nắng nhạt nhòa

Kỷ niệm chàng gìn – thêu chữ ngọc

Tình thơ thiếp giữ – dệt câu ngà

Nhạn về xuân đến như mang tới

Giấc mộng canh khuya phúc hạnh hòa.

Ngô Văn Vân

 

HẠ

 

Phượng cháy sân trường ủ đắng men

Quê nhà đầm thượng ngát hương sen

Đoài trông vây tụ hồn vạn vật

Đông đứng mơ màng ánh mắt em

Tiếng nhạc chập chờn vời cánh nhạn

Hồn thơ văng vẳng gọi tình đêm

Giữa mùa oi bức nung thương nhớ

Trăn trở cho nồng mộng ấm êm.

 

Ngô Văn Vân

 

THU

 

Lá vàng rơi khẽ động hồn mơ

Những đợi tin nhau mãi ngẩn ngơ

Duyên phận mong mưa không kẻ đoái

Tình thơ gửi nắng mấy ai chờ

Xem kìa ong mật mê hôn phấn

Nhìn đó tằm sương mãi quấn tơ

Thương nhớ – thôi thì vui bút mực

Vườn thu cúc nở đón nàng thơ.

 

Ngô Văn Vân

 

ĐÔNG

 

Mãi đợi cảm thương lá úa vàng

Gió mùa đông bắc rét tràn sang

Sương phơi vườn sáng lười chăm chút

Khói tỏa hiên chiều biếng điểm trang

Ngày ngắn trao hồn nơi gác phượng

Đêm dài gửi mộng chốn phòng loan

Mùa đông có chín mươi chiều mới

Cả chín mươi chiều nhớ nặng mang.

 

Ngô Văn Vân

 

ĐÓN XUÂN

 

Én cõng xuân sang mở hội về

Mai đào rực rỡ đẹp hồn quê

Hàng cây mơn mởn xanh vườn quá

Giàn trái ú tròn thích mắt ghê

Phú đối chúc mừng xòe rực rỡ

Lộc cành nghênh đón nở sum suê

Lâu ngày gặp bạn vui tri kỷ

Cụng chén phong trần chuyện hả hê.

 

Ngô Văn Vân

 

*****

 

TỰ SỰ

Họa y đề thơ Thái Thanh Nguyên

 

Vài sợi tóc mai chớm bạc rồi

Nhân tình thế thái lúc đầy vơi

Rõ tâm thanh thản hằng sông biển

Như ý vô tư thoáng đất trời

Lãng đãng ngu ngơ không đọc chữ

Khù khờ ngơ ngác chẳng chờ thời

Đói ăn khát uống ngày vài bữa

Nhìn mỉm cuộc đời huyễn hóa chơi.

 

2005

Phan Văn

 

*****

 

QUA ĐÈO HẢI VÂN

 

Tạo hóa khéo sinh cảnh Hải Vân

Khói bay dưới núi biển thêm gần

Trông lên đỉnh chóp mây vờn sóng

Ngó xuống tầng sâu gió xoáy chân

Khách lạ qua đèo hồn chếnh choáng

Người quen thả dốc mộng lâng lâng

Non xanh nước biếc từ kim cổ

Thơ mãi tuôn trào tặng cố nhân.

 

Mặc Hàn Vi

 

*****

 

MỘT CHUYẾN ĐI

Tặng thi hữu Như Anh

 

Nắng mai trong vắt ửng hồng xanh

Anh đến thăm tôi mộng chẳng thành

Non nước Vũng Tàu thơ nửa túi

Núi rừng Phước Thái rượu đầy canh

Trời thương đôi bạn chung tâm sự

Đất giận riêng phương lẻ lữ hành

Mơ gặp bao đêm đò lỡ chuyến

Đành say thơ rượu tặng Như Anh.

 

Mặc Hàn Vi

 

*****

 

GIẤC MƠ ĐÊM

 

Gởi hồn tìm lại bến mơ đêm

Nghe tiếng chuông ngân tỉnh giấc mềm

Cung thánh vang lừng câu hát ấm

Lầu chuông đọng lại những cung êm

Trăng lên ngã bóng mây sầu mãi

Nước xuống lay hình giấc trở thêm

Ai nhớ chăng ai lần gặp cũ

Bây giờ một kẻ lạnh buồng tim.

 

Mặc Hàn Vi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s