THƠ ĐƯỜNG LUẬT VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI – THI CẢO MAI HIÊN 1 – phần 8

THAO THỨC

Nhớ nữ sĩ Hồ Xuân Hương

 

Đâm toạc xiên ngang phá lối mòn

Rạn tâm hồn lớn mảnh tình con

Miếng trầu cay đượm bao lần thắm

Chiếc bánh trôi nồng một điểm son

Chú lái, ông sư… từ đấy vẫn

Anh đồ, quan thị… đến nay còn

Trống canh dồn điểm đêm thời đại

Trơ cái hồng nhan với nước non.

 

Trần Ngọc Hưởng

 

*****

 

THƠ RƯỢU KHÔN VƠI

Nhớ Phạm Thái

 

Riêng gửi cõi thơ một mối tình

Một câu hỏi nhỏ vọng trời xanh

Đã hay năm tháng xuôi đường thẳng

Sao để tình yêu ngược đoạn quanh ?

Uẩn khúc dứt ngang tình lá thắm

Hận lòng chôn chặt khóe thu xanh

Chua cay cạn chén đau thời thế

Thơ rượu khôn vơi nỗi bất bình.

 

Trần Ngọc Hưởng

 

*****

 

LÊN HỎI ÔNG TRỜI

Kính về Trần Tế Xương

 

Nẫu ruột mà ông cứ bật cười

Gằn từng mãnh vỡ thủy tinh rơi

Hỏng thi tám khóa, buồn, thương vợ

Mất nước năm canh, thức, đợi thời

Câu chữ thiết tha cùng hổ phận

Ý tình gay gắt vẫn trêu ngươi

Bắc thang lên hỏi ông trời nhẽ

Khéo cợt đùa chi một kiếp người.

 

Trần Ngọc Hưởng

 

*****

 

QUÊ HƯƠNG THƠ  ẤU

Tặng Bàng Bá Lân

 

Đón mát cổng làng tiếng võng đưa

Tìm hoài đâu thấy dấu chân xưa

Trước đồng lúa chín ngày đôi buổi

Sau lũy tre xanh cảnh bốn mùa

Câu sóng kẻ buông cần trúc cũ

Múc trăng người thả chiếc gàu xưa

Cánh thông reo lộng khua mùi nhớ

Tiếng sáo ru diều tuổi ấu thơ.

 

Trần Ngọc Hưởng

 

*****

 

NGÀN DẶM

 

Kết lại duyên thơ chuyện chúng mình

Tay ôm dư ảnh hướng Thần kinh

Hương Giang lờ lững đôi thuyền vận

Mỹ Thuận lâng lâng một bóng tình

Xóa dặm đường mơ vung bút thắm

Gom vần đất mộng rót nghiên xinh

Mây trời dẫn lối hồn lan trúc

Tìm gặp nhau trong giấc thái bình.

 

16.09.04

Quý Hữu

 

*****

 

CHÙA QUÁN SỨ

 

Quán Sứ đâu còn thấy dáng hiên

Êm đềm cổ tự sót thềm bên

Tiếng chuông ngân mãi quên mùi tục

Lời kệ vọng luôn quyện cửa thiền

Ngày đó Lão*, Chiêm chầu hội nước

Giờ đây Bi, Ký giữ duyên tiền

Dừng chân du khách nghe tình dậy

Mượn ít vần thơ nhớ bạn hiền.

 

11.12.04

Quý Hữu

 

* Nước Lão Qua

 

***** 

  

CUỐI ĐÊM

 

Hơi rét lan dài ấp nẻo đêm

Bóng trăng nhàn nhạt vắt bên thềm

Mây trời xam xám trông hiu quạnh

Lối đất mang mang trải lặng im

Thủng thẳng dòng đông qua bến đợi

Mịt mờ sương ảnh bọc đò xuyên

Đầu cồn xao xác hồi canh gáy

Báo buổi bình minh sắp đến tìm.

 

21.12.04

Quý Hữu

 

*****

 

THỀM XUÂN ẤT DẬU

 

Rộn rã chờ xuân khắp mọi miền

Suối tình mở lối đón thi duyên

Sắc hoa lễ hội phô đồi núi

Hương lúa bình nguyên tạo bạc tiền

Hợp sức kết đoàn xây đất nước

Theo triều hiệp quốc nổi rồng tiên

Tiễn Thân vò rượu ngâm đông lạnh

Rước Dậu thơ đầy thỏa bút nghiên.

 

22.12.04

Quý Hữu

 

*****

 

NGƯỜI THƠ

 

Thế hệ thơ già tiếc vỏ xanh

Hậu sinh khả úy dạ chân thành

Tám câu vui thú điền viên nhã

Năm vận say tình nghĩa cử thanh

Xứ sở thương yêu không vụ lợi

Bạn bè cảm mến chẳng vì danh

Đôi khi mắt sáng và… tâm lạ !

Chắc bởi em làm nổi hứng anh ?

 

Gia Định, 04.08.04

Thông Hữu

 

*****

 

KHÔ THƠ

 

“Khô thơ” đổi món, nhậu lai rai

Chịu những cơn mưa gió cuối ngày

Ngại đế, khề khà chung rượu thuốc

Phớt đời, gù gật gói mì chay

Vui chơi tới bến… bờ bên đó

Hò hét sang sông… nước phía này !

Đong lại nỗi gì lời chải chuốt

“Khô thơ” đổi món, nhậu lai rai…

 

Bình Thạnh, 04.06.04

Thông Hữu

 

*****

 

CUA RÙA

 

Một cái mai bao một chú rùa

Rõ ràng nặng ký quá chàng cua

Chú châm bước thẳng chưa hề nhích

Chàng chọc khe ngang cũng chỉ đùa !

Đặc sản làm ra nhiều món nhấm

Mặt hàng khuyến mãi lắm người mua

Hôm nay được giá theo phiên chợ

Suy đoán ngày mai chắc chẳng thua

 

Gia Định, 02.08.04

Thông Hữu

 

*****

 

BUỔI CHIỀU

 

Tình khúc hoàng hôn – nhạc nắng chiều

Giọt vàng lệ nhỏ xót hương yêu

Gửi xa đến cạnh lầu thơ trúc

Đáp xuống kề bên tiếng sáo diều

Tán tụng vẽ vời trăm ảo sắc

Ngậm ngùi thêu dệt mấy cô liêu

Ngày qua sắp cuối con đường dốc

Cuộc sống đời thường hưởng bấy nhiêu ?

 

Thông Hữu

 

*****

 

HẠ NHỚ

 

Bao sợi nắng vàng bao vấn vương

Lưa thưa lửa hạ điểm sân trường

Ve sầu ngân cả mùa ly biệt

Phượng đỏ ươm đầy nỗi luyến thương

Tưởng lúc hẹn hò bên rặng liễu

Nhớ khi đón đợi dưới hàng dương

Bồi hồi nuối tiếc thời hoa mộng

Từng giọt sầu buông trải dặm đường.

 

Văn Khoa

 

*****

 

CẢNH NGHÈO CƠN LỤT

 

Nhà đá(*) giữa đồng sống ngất nghêu

Thủy thần dâng lũ ngập lêu bêu

Trời trưa nắng dột từ trên nóc

Đêm tối mưa chan tận khắp lều

Gió mạnh vách phên lồng vũ điệu

Nước tràn dế nhái tấu cung tiêu

Đợi đông nắng mới, sang xuân mới

Lũ xuống, đời lên thỏa cánh diều.

 

Đồng Tháp Mười Mùa lũ năm 2000

Lý Thuận Khanh

 

* “Nhà đá nhà đạp”:  Câu nói dân gian

 

*****

 

NÀNG THƠ

Hoạ tặng Thái Thanh Nguyên

 

Một đóa hồng nhung giữa thế gian

Đẹp sao nhất phẩm Thiếu Gia Lang

Gươm thanh Kim Đính chưa xung trận

Tướng trẻ Cao Quân đã bại đàng

Lấp lánh ánh sao trời phố thị

Lung linh áng sách chốn khuê trang

Ấy ai Xích Bích tài cao vọi

Xin hẹn Hồng Môn cạn chén vàng.

 

Lý Thuận Khanh

 

*****

 

DÊ KÊU OAN

 

Loài người làm bậy bảo như dê

Oan uổng thú hiền bị xiểm chê

Đâu có đi hoang như chó chợ

Lại không chơi bụi tựa mèo quê

Dê trên đồi núi ăn hoa dại

Kẻ dưới phố phường nhậu gái mê

Sao lại nói rằng dê cũng thế

Có chăng, bò sữa tạm như dê.

 

Bá Khoát

 

*****

 

TÌNH YÊU KHÔNG ĐẾM TUỔI

 

Thất thập đến rồi, sức chửa hem !

Cầm thi xướng họa miết, sinh thèm

Đôi lần xem kỹ tin là cháu

Lắm lúc nhìn qua ngỡ đó em

Nghĩa ái chung đời đâu giới hạn

Tình thương khác giới khó ngăn tem

Có ai đếm tuổi khi yêu dấu

Ưa trẻ quên già ngọt tựa kem.

 

An Trường Mai

 

*****

 

THÍCH THÚ THƠ

Độc thanh, thủ vĩ độc vận

 

Thơ trải thiên thu, tiến triển thơ

Thơ tràn thi tứ, tự tâm thơ

Thơ tiên thanh thản, tinh tường trí

Thơ thánh trắng trong, trịnh trọng thơ

Thơ tục thiển thô, tô tục tánh

Thơ thiên tao tú, tạc thiên thơ

Thơ tiên, thánh, tục, thiên… thuần túy

Thơ thảy trữ tình, thích thú thơ.

 

An Trường Mai

 

*****

 

THIÊN TAI LỊCH SỬ CỦA HOÀN CẦU

 

Sóng thần dữ dội vượt qua đầu

Động đất sập nhà thật đớn đau

Mười sáu vạn hơn đành chết thảm

Hai ngàn lẻ bốn để thương sầu

Nhân loài đồng cảm cưu mang trước

Quốc tế viện chi tái thiết sau

Châu Á hiền hòa sông biển núi

Lâm “tai lịch sử” của hoàn cầu.

 

An Trường Mai

 

*****

 

ĐÊM RẰM NGẮM HOA SEN

 

Đêm rằm mờ tỏ ngắm Liên hoa

Sen ngủ trải thân dưới ánh ngà

Gió nghịch lay đài… hương gió cuốn

Trăng đùa mơn cánh… nhụy trăng sa

Trường Mai tức cảnh ngâm câu vịnh

Ai đó hứng tình đáp khúc ca

Kỳ ảo không gian dường cõi lạc

Đêm rằm mờ tỏ ngắm Liên hoa.

 

An Trường Mai

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s