Ngàn hương dội bóng

Ngàn hương dội bóng
Thơ Bình Nguyên

Nhà xuất bản Thanh Niên
Chịu trách nhiệm xuất bản: Mai Thời Chính
Biên tập: Hoàng Văn
Bìa: Vương Chi Lan
Trình bày: Tuổi Ngọc Design

Khúc giao từ

Ngàn hương dội bóng – lộ trình miên viễn của nhân sinh

Rất ngẫu nhiên mà không ngẫu nhiên khi trước mắt ta thể hiện một đoạn đường tàu chiều nối liền hương ngàn và bóng nhớ – bởi tự bao giờ con tàu sân ga đã là biểu tượng cho nỗi niềm của kẻ ở người đi

Sự phẳng lặng trầm lắng của hoàng hôn bỗng hóa ra một vùng áp thấp cho ký ức ngàn phương tràn về. Từ đó quặn lên những làn âm ba nhẹ nhàng nhưng khắc khoải, xa xăm nhưng mãnh liệt, dặt dìu nhưng khúc khuỷu… để rồi kết tủa nên muôn hình vạn trạng của ngôn từ và giai điệu thơ ca.

Vọng tiếng sân ga chiều tiễn biệt
còn nghe văng vẳng cuối đường tàu
(Nhớ )

Do đó hoàng hôn hiển nhiên trở thành giao thời diệu hữu nhất của quá khứ và vị lai, của nhận thức và tiềm thức – nơi đây người ta dễ đạt đến mức chín muồi sự chứng nghiệm bao điều trải qua trong cuộc đời để toát lên một tiền đề cho mai sau.

Hương ngàn xưa luôn hóa thân vào ngàn hương ngàn sắc tít tắp nơi xa qua chập chùng bóng nhớ. Tất cả tự nó thản nhiên luân lưu trên lộ trình miên viễn của nhân sinh khi biết rằng con đường ta đi tới đích là con đường trở về nguồn cội.

Mùa thu 2006
Thái Thanh Nguyên

Đôi dòng về Ngàn hương dội bóng

Tôi quen anh Bình Nguyên từ ngày gặp nhau tại Tổng hội Sinh viên số 4 đường Duy Tân khoảng giữa năm 1970. Anh quê Quảng Nam, tôi quê Quảng Ngãi cùng chung tâm trạng xa nhà “du học”. Những lúc ngồi bên đường uống nước anh thường đọc thơ cho tôi nghe và nhìn về quê hương đăm chiêu theo khói thuốc, tôi hỏi anh có gì buồn? – Anh trả lời
“L’ amour de la patrie mà em…”

Cho đến hôm nay tình cảm đó anh đã gói gắm trong tập thơ “Ngàn hương dội bóng” trao cho tôi đọc. Tôi nhớ lại câu nói trên của anh và liên tưởng đến tác phẩm “Tâm Hồn Cao Thượng” của văn hào Ý Edmond D’Amicis mà Hà Mai Anh đã dịch có đoạn: “Một buổi sáng đứng tựa lan can tàu nghe có người nói tiếng nước con, trào lệ cảm ở lòng con dâng lên và miệng con buột ra những tiếng kêu mừng rỡ”. Bây giờ đọc những bài anh viết về quê hương có câu:

Hồn hoang đi khắp bốn phương
tình quê đứng khựng giữa đường chiêm bao
(Giữa đường)

Tôi mới cảm thấy tâm trạng nhớ nhà, nhớ quê hương của anh mãnh liệt đến mức độ nào. Cảm xúc này không chỉ riêng ở trong anh mà mọi người xa quê đều có, nhưng anh diễn đạt trong thơ bằng trạng thái “đứng khựng giữa đường” khiến tôi có cảm giác như sững sờ bất động mỗi lần nhớ đến quê hương khi đọc lại hai câu thơ ấy.

Từ “trào lệ cảm ở lòng con dâng lên” đến “đứng khựng giữa đường chiêm bao” hình ảnh quê hương luôn hằn sâu trong niềm thương nỗi nhớ với bóng dáng cây đa – bến nước – sân đình của thời xa xưa “dội” lại những kỷ niệm không quên trong thơ anh:

Cây đa bến nước sân đình
hỏi anh – thơ thẩn tìm hình bóng ai ?
(Tìm em)

Trên bước đường tha phương, suốt cuộc hành trình của một đời thơ giữa con người với thiên nhiên, giữa tình yêu và cuộc sống anh đã ôm ấp đúc kết bằng thứ tình yêu quảng đại để cuối đời “xin gửi đến người muôn phương” quả là thứ tình bao la đồng điệu. Thứ tình yêu đó được trộn lẫn sắc màu quê hương phảng phất trong suốt tập thơ bằng những ngôn từ gợi nhớ đầy ấn tượng như những viên gạch kỹ thuật cấu trúc thành bức tường kiên cố vậy.

Sài Gòn cuối thu 2006
KTS: Lê Ngọc Anh

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s